Celtics Đặt Cảnh Báo Cho Giải Đấu, Thunder Nhận Bài Học Thực Tế
Stephen A. Smith đã đúng. Lần này, người đàn ông la hét từ vị trí của ESPN thực sự đã nói trúng. Boston Celtics, ngay cả khi không có Kristaps Porzingis, hoàn toàn đánh bại Oklahoma City Thunder vào đêm thứ Tư, giành chiến thắng 135-100. Khoảng cách 35 điểm đó không chỉ là một chiến thắng; đó là một tuyên bố, một sự phô trương, một lời "đừng nghĩ đến" gửi đến phần còn lại của NBA. Sau chiến thắng 104-91 trước Pelicans chỉ hai ngày trước đó, Boston trông giống như một đội không chỉ tốt mà còn hoàn toàn thống trị.
Jayson Tatum, như thường lệ, dẫn đầu với 24 điểm, 7 rebound và 3 kiến tạo chỉ trong 30 phút. Anh ấy hầu như không đổ mồ hôi. Jaylen Brown đóng góp 23 điểm với hiệu suất đáng kinh ngạc 9/14 cú sút. Nhưng không chỉ có các ngôi sao. Al Horford, ở tuổi 37, đã quay ngược thời gian với 16 điểm, 10 rebound và 3 block, khiến Chet Holmgren trông như một đứa trẻ chơi với bố mình. Celtics đã ném rổ thành công 55.3% từ sân và ghi 21 quả ba điểm, nhiều trong số đó là những cú ném trống trải. Đó là phần đáng sợ nhất: sự di chuyển bóng sắc nét, phòng ngự ngột ngạt và lựa chọn cú ném trưởng thành.
Lời cảnh tỉnh của OKC
Thunder, tội nghiệp họ, đơn giản là chưa sẵn sàng cho cường độ như vậy. Shai Gilgeous-Alexander, người đã là ứng cử viên MVP cả mùa giải, chỉ ghi được 16 điểm với 5/12 cú sút. Anh ấy trông thất vọng, một cảnh tượng hiếm thấy đối với SGA. Josh Giddey ghi được 17 điểm, nhưng chủ yếu là những điểm không có ý nghĩa trong một trận đấu áp đảo. Holmgren, tân binh đầy hứa hẹn, đã có một đêm khó khăn, ghi 11 điểm nhưng bị Horford và Luke Kornet đẩy lùi. OKC chỉ ném rổ thành công 37.5% từ vạch ba điểm và để mất bóng 11 lần. Đây không chỉ là một đêm tệ; đây là một sự không phù hợp cơ bản. Thunder trẻ, nhanh và thú vị, đứng thứ hai ở Western Conference với thành tích 52-23 trước trận đấu này. Nhưng họ chưa từng đối đầu với một đội có sự kết hợp về thể hình, kỹ năng và hỏa lực tấn công tuyệt đối như Boston. Trận thua này nên làm họ khiêm tốn, khiến họ nhận ra khoảng cách giữa "thực sự tốt" và "ứng cử viên vô địch".
Miền Đông vs Miền Tây: Một sự phân chia rõ ràng
Đây là điều: mọi người cứ nói về sự cân bằng trong NBA, về việc miền Tây sâu sắc như thế nào. Nói thật: Celtics đang chứng minh rằng khi họ tập trung, không có đội nào ở Western Conference có thể liên tục đối đầu với họ trong bảy trận đấu. Thành tích 60-16 của họ tự nói lên tất cả. Họ có hàng công tốt nhất giải đấu (chỉ số tấn công 122.9) và hàng thủ tốt thứ hai (chỉ số phòng ngự 110.8). Không có đội nào khác nằm trong top ba ở cả hai. Chỉ số ròng của họ là +12.1 là một con số lịch sử tốt, tốt hơn nhiều đội vô địch. Nuggets rất tuyệt, Wolves rất khó chơi, và Thunder rất tài năng, nhưng không ai trong số họ sở hữu chiều sâu và sự thống trị hai chiều tuyệt đối của đội Celtics này.
Quan điểm nóng của tôi? Cuộc tranh luận về cuộc đua MVP đang rộng mở là vô nghĩa. Nikola Jokic thật đáng kinh ngạc, nhưng nếu Celtics kết thúc với hơn 65 trận thắng và Tatum là cầu thủ xuất sắc nhất của đội bóng xuất sắc nhất với một khoảng cách đáng kể, anh ấy nên được xem xét nghiêm túc hơn trong cuộc trò chuyện đó. Anh ấy đang có trung bình 27.2 điểm, 8.3 rebound và 4.9 kiến tạo. Câu chuyện đơn giản là không có cho anh ấy như đối với Jokic hay SGA.
Dự đoán táo bạo: Boston Celtics sẽ giành chức vô địch NBA Finals trong năm trận, bất kể ai nổi lên từ Western Conference.