Bạn đã bao giờ xem một trận đấu mà một cầu thủ cứ *làm* mọi thứ, ngay cả khi bảng điểm không thể hiện rõ điều đó chưa? Đó chính là Giannis Antetokounmpo vào đêm thứ Ba vừa qua trong trận đấu với Jazz. Bucks đã thắng 114-105, trong một trận đấu mà cảm giác căng thẳng hơn nhiều so với tỷ số cuối cùng. Antetokounmpo kết thúc với 26 điểm, 10 rebound và 9 kiến tạo – một thống kê kinh điển của Giannis, gần như là một triple-double. Nhưng chính tác động phòng ngự của anh ấy trong hiệp bốn, đặc biệt là đối với Lauri Markkanen, mới thực sự định đoạt trận đấu.
Vấn đề là, Jazz đã bám đuổi rất sát. Markkanen, người kết thúc với 23 điểm và 7 rebound, đã gây ra vấn đề trong ba hiệp. Anh ấy đã thực hiện một vài cú ném ba điểm khó khăn qua Bobby Portis trong hiệp hai và thậm chí còn kiếm được một lỗi gây tranh cãi từ Brook Lopez ngay đầu hiệp ba. Utah đã ném thành công 45% từ sân và thực sự dẫn trước một điểm, 78-76, khi bước vào hiệp cuối. Keyonte George, tân binh, đã có một đêm hiệu quả đáng ngạc nhiên, ghi 16 điểm với 6/11 cú ném thành công, bao gồm một số cú nhảy ném quan trọng khi Bucks bắt đầu cảm thấy thoải mái.
**Sự trở lại của Middleton và sự cân bằng của Bucks**
Đây là câu chuyện thực sự của Milwaukee: Khris Middleton trông rất tốt. Và ý tôi là *thực sự* tốt. Anh ấy chưa hoàn toàn trở lại phiên bản All-Star năm 2021, nhưng 21 điểm của anh ấy với 9/16 cú ném thành công, bao gồm 3/5 từ vạch ba điểm, cảm giác vô cùng mượt mà. Anh ấy đã thực hiện một cú step-back lớn qua Collin Sexton khi còn 6:30 trong hiệp bốn, nâng tỷ số dẫn trước lên bảy điểm, 99-92, và gần như làm tắt thở băng ghế dự bị của Jazz. Kiểu ném bóng đó, sự điềm tĩnh của một cựu binh, là điều mà Bucks đã thiếu khi Giannis ngồi ngoài hoặc khi Dame không bùng nổ. Damian Lillard có một trận đấu tương đối yên tĩnh với 20 điểm, mặc dù anh ấy đã có 8 kiến tạo, nhiều trong số đó là cho Middleton cắt bóng hoặc Lopez bật ra.
Lopez, nhân tiện, vẫn là chính anh ấy: 15 điểm, 3 block và một vài cú ném ba điểm sâu đến mức vô lý. Sự cân bằng tấn công của Bucks, với bốn cầu thủ xuất phát ghi điểm hai chữ số, là một cơn ác mộng đối với các hàng phòng ngự đối phương. Họ không phải chỉ dựa vào những pha xử lý anh hùng của Dame hay những pha đột phá như tàu hỏa của Giannis trong mỗi pha bóng. Đó là một chiều hướng mới cho đội Milwaukee này, và nó khiến họ thực sự nguy hiểm. Nhớ năm ngoái không? Thường là Giannis và cầu nguyện. Bây giờ thì không còn nữa.
**Cơ hội bị bỏ lỡ của Utah**
Hãy nhìn xem, Jazz đã chơi rất nỗ lực. Will Hardy đã khiến họ cạnh tranh mỗi đêm. Nhưng họ chỉ đơn giản là không có người kiến tạo thứ cấp đó, người có thể liên tục tự mình ghi điểm khi trận đấu trở nên căng thẳng. Jordan Clarkson vắng mặt, và điều đó đã thể hiện rõ. Talen Horton-Tucker đã cố gắng, nhưng 11 điểm của anh ấy đến từ 4/14 cú ném. Bạn không thể đánh bại một ứng cử viên vô địch như Bucks với hiệu suất kém như vậy từ một cầu thủ ghi điểm chủ chốt. Họ đã có những cú ném tốt, đặc biệt là trong hiệp ba, nhưng họ không thể duy trì được. Jazz chỉ ghi được 17 điểm trong hiệp bốn, ném thành công chỉ 29% từ sân trong giai đoạn quan trọng đó.
Đây là nhận định nóng của tôi: Jazz cần phải chọn một con đường. Họ có quá nhiều cựu binh khá nhưng không xuất sắc. Markkanen là một nền tảng, chắc chắn rồi, nhưng họ không đủ tốt để tạo tiếng vang ở miền Tây, và họ quá tốt để thực sự xuống đáy để có một lượt chọn hàng đầu. Họ đang mắc kẹt ở vị trí giữa đáng sợ của NBA. Họ lẽ ra phải đổi Kelly Olynyk lấy một lượt chọn vòng một tương lai vào tuần trước, và họ đã không làm. Đó là một sai lầm.
Bucks, mặt khác, đang bắt đầu tìm ra mọi thứ. Hàng phòng ngự của họ vẫn còn những sơ hở, nhưng họ đã siết chặt khi cần thiết. Họ đã giữ Jazz chỉ ở mức 3/13 từ vạch ba điểm trong hiệp bốn. Đó là bóng rổ chiến thắng.
Dự đoán táo bạo: Bucks sẽ kết thúc với tư cách là một trong hai hạt giống hàng đầu ở Hội nghị miền Đông.