Hoop1

Màn trình diễn đỉnh cao của Jokic phơi bày chiều sâu mỏng manh của Suns

Bởi Jordan Williams · Đã xuất bản 2026-03-25 · Denver Nuggets vs. Phoenix Suns: Điểm nhấn trận đấu

Đó là một trận đấu mang tính khẳng định. Denver Nuggets, thi đấu mà không có Jamal Murray, đã đến Phoenix và hoàn toàn đánh bại Suns, 119-111, vào tối thứ Ba. Nikola Jokic đã có một màn trình diễn đỉnh cao, ghi 35 điểm, 18 rebound và 11 kiến tạo – một thống kê mà ngay cả đối với anh cũng không có cảm giác thật. Anh ấy khiến mọi thứ trông thật dễ dàng, xuyên phá hàng phòng ngự của Suns bằng những đường chuyền sắc bén và những pha dứt điểm nhẹ nhàng quanh vành rổ.

Vấn đề là, đây không chỉ là một triple-double khác của Jokic. Đây là MVP đương nhiệm nhắc nhở mọi người chính xác lý do tại sao Denver vẫn là một ứng cử viên hợp pháp, ngay cả khi thiếu người. Suns, trên sân nhà của họ, trông hoàn toàn lạc lối khi cố gắng kiềm chế anh ấy. Kevin Durant có 30 điểm và 11 rebound vững chắc, nhưng Devin Booker gặp khó khăn trong việc ném rổ, chỉ đạt 8/26 cú ném cho 27 điểm của mình. Cảm giác như hai trận đấu khác nhau đang diễn ra: một nơi Jokic điều khiển mọi thứ, và một nơi Phoenix gần như chỉ dựa vào những pha xử lý cá nhân xuất sắc.

Sự trở lại của MPJ và những vấn đề của băng ghế dự bị Suns

Hãy nhìn xem, Michael Porter Jr. đã có một mùa giải khá thất thường. Nhưng tối thứ Ba, anh ấy trông giống như cầu thủ mà Denver cần, ghi 23 điểm và 8 rebound, ném thành công 4 trong số 8 cú ném ba điểm của mình. Chiều cao và khả năng ném rổ của anh ấy rất quan trọng, đặc biệt khi Murray phải ngồi ngoài. Khi MPJ ném trúng và di chuyển tốt không bóng, nó mở ra rất nhiều không gian cho Jokic hoạt động. Anh ấy thậm chí còn có một vài pha phòng ngự ấn tượng, điều không phải lúc nào cũng là sở trường của anh ấy.

Nhưng hãy nói về băng ghế dự bị của Phoenix. Hay sự thiếu vắng của nó. Họ chỉ ghi được 10 điểm đáng thương. Mười điểm. Điều đó sẽ không đủ để đối phó với bất kỳ đội nào ở miền Tây, chứ đừng nói đến nhà đương kim vô địch. Drew Eubanks, Yuta Watanabe, Keon Johnson – không ai trong số họ đóng góp đáng kể. Các cầu thủ dự bị của Denver, dẫn đầu bởi 14 điểm của Reggie Jackson, đã vượt trội hơn họ 30-10. Đó là một vấn đề lớn đối với Frank Vogel, và nó đã là một chủ đề lặp đi lặp lại đối với đội Suns này suốt cả năm. Bạn có thể có ba All-Stars, nhưng nếu họ chơi 40 phút mỗi đêm và không nhận được sự giúp đỡ nào, họ sẽ hết hơi.

Sự kiên cường trong phòng ngự của Denver

Đây là điều: hàng phòng ngự của Denver, thường bị chỉ trích, đã thể hiện tốt. Họ giữ Suns ở mức ném rổ 42.6% và buộc đối thủ mắc 11 lỗi turnover. Christian Braun, đặc biệt, đã mang lại rất nhiều năng lượng và gây khó khăn cho Booker đôi khi. Aaron Gordon, như mọi khi, là một mối đe dọa trong phòng ngự, chuyển sang kèm Durant và khiến anh ấy phải làm việc vất vả cho từng điểm số. Nuggets không phải là một đội phòng ngự khóa chặt, nhưng họ kỷ luật, họ giao tiếp và họ thực hiện kế hoạch trận đấu của Michael Malone. Họ biết cách ép đối thủ vào những cú ném khó và rebound. Họ rebound vượt trội Phoenix 51-39, đó chính là bóng rổ cổ điển của Nuggets.

Nói thật: Suns, ngay cả với Durant và Booker, quá phụ thuộc vào các ngôi sao để thực sự cạnh tranh chức vô địch. Sự thiếu chiều sâu của họ sẽ là nguyên nhân thất bại. Họ có thể thắng các trận đấu mùa giải thường xuyên chỉ bằng tài năng, nhưng đến thời điểm playoffs, khi các lượt luân chuyển rút ngắn và mỗi pha bóng đều quan trọng, sự thiếu hụt trên băng ghế dự bị đó sẽ là tử huyệt.

Dự đoán táo bạo: Nuggets, ngay cả khi không có Murray trong một thời gian, sẽ kết thúc với tư cách là một trong hai hạt giống hàng đầu ở Western Conference.